sản nên cờ màu đỏ tươi, cũng có sao vàng nhưng là sao viền vàng trên nền đỏ ở phía trên, còn ở chính giữa lá cờ thì có một con ó màu đen hai đầu. Hoxha chắc phải là người khó tính nên mới đặt ra cái cớ đa đoan như vậy.
Văn Bình đi qua bức tượng đồng đen rồi tiến vào công viên. Đối với người dân sau bức màn sắt, ghế đá và hóng mát công viên có nhiều ý nghĩa đặc biệt. Vì đó là nơi có nhiều khí trời trong sạch nhất để họ hút thở và nghỉ ngơi. Bơi vậy Văn Bình chỉ gặp toàn đàn ông nghiêm nghị, đàn bà nghiêm nghị, thậm chí trẻ con cũng nghiêm nghị. Dường như họ sợ màn tối buông xuống quá nhanh, họ phải về nhà nên họ hoảng hốt hút thở khí trời.
Văn Bình là đệ tử trung thành của chủ nghĩa "công viên", nghĩa là chủ nghĩa của nhiều trai thanh gái lịch Âu châu, mượn công viên làm nơi hò hẹn. Cuộc hò hẹn có thể diễn ra nhiều cách, chay tịnh hoặn mặn mà, tùy theo phong tục và luật lệ từng xứ. Mỗi khi dừng chân trong công viên, nhất là dừng chân ban đêm, Văn Bình đều nghĩ đến thú vui mặn mà, với cô gái có thân hình bốc lửa một bên, một gói kẹo cao-su thơm tho, một bao thuốc Salem ngào ngạt, và nếu cần, vài ba tờ báo giấy làng, hoặc khi trời mưa, một cái áo tơ lớn.
Chàng rầu rầu nét mặt vì công viên trước đại khách sạn Dajti chỉ là một đống cây lá và ghế dài vô tri giác, dân chúng trong đó cũng vô tri giác không kém.
Chàng nhìn đồng hồ tay.
Đúng 6 giờ.
Từ đằng xa Khơrút từ từ đi tới. Nhưng còn Chu-Ling? Văn Bình chưa nhìn thấy nàng. Mấy phút sau chàng mới nhận ra nàng ngồi khuất sau một thân cây cổ thụ xum xuê. Mặt nàng cúi xuống, có lẽ đang đọc báo. Những đám mây vàng đỏ dần dần rủ nhau lặn hết ở chân trời, và một màn sám tuần tự kéo lên, che gần kín không phận thành phố.
Chàng thầm phục KGB vì họ đã biết trước Chu-Ling sẽ có mặt tại công viên sau 6 giờ. Tuy nhiên, chàng sẽ phải làm gì để chiếm đoạt cảm tình sâu xa của Chu-Ling? Khơrút dặn chàng đợi, chàng đành ngồi yên trên ghế đá, nhẩn nha đốt thuốc Salem và thở khói một mình để giết thời giờ.
Sự việc do Khơrút bố trí đã sảy ra nhanh như chớp nhoáng.
Chu-Ling đang ngồi một mình thì hai gã đàn ông mặc sơ mi và quần tây đồng màu không biết từ đâu hiện ra. Khi ấy trời đã bắt đầu nhá nhem, đứng trong lữ quán không thể nhìn thấy bên trong công viên. Văn Bình vẫn quan sát được rõ ràng, phần vì chàng ở gần, phần khác vì cặp mắt chàng đã quen vận dụng trong bóng tối.
Chàng thấy cả hai gã đàn ông lạ xồ tới người Chu-Ling. Nàng há miệng toan kêu song một tên đã chặn ngang họng nàng. Văn Bình vụt hiểu. Khơrút tạo ra một cảnh hiếp dâm táo bạo để chàng có thể biến thành chàng hiệp sĩ hào hoa nhảy vào tiếp cứu giai nhân cô thế.
Chu-Ling bị vật ngã trên ghế đá. Chàng thấy rõ một tên đè nàng xuống, còn tên thứ hai cuống quýt cởi áo của nàng. Tuy đóng kịch, chúng đã đóng kịch như thật. Chu-Ling giãy dụa trong vòng tay khỏe mạnh của hai gã nhân viên KGB. Nếu biết sự thật nàng cứ nằm yên, chúng nó có ba đầu sáu tay cũng không dám mó vào làn da trắng nõn của nàng. Vì nàng đinh ninh bị cưỡng hiếp nên cố vận dụng hết sức lực để bảo vệ tấm thân ngàn vàng quý báu.
Trời đã tối hẳn.
Văn Bình chạy vội lại phía ghế đá. Cả hai nhân viên KGB đang quay lưng lại. Dầu chúng nhìn thấy chàng chúng cũng chỉ dám kháng cự lấy lệ. Chàng giơ bàn tay lên, quét ngang một cái. Chàng ra đòn rất nhẹ, tưởng như phủi bụi trên áo người đẹp cũng chỉ nhẹ đến thế là cùng, vậy mà cả hai tên đều lăn xuống như sung rụng.
Được giải thoát Chu-Ling rú lên một tiếng nhỏ:
- Trời ơi!
Nàng vừa nhận ra chàng. Tia mắt nàng bao hàm một sự biết ơn và thương yêu vô tận. Qua màn tối, nàng đã thấy rõ chàng, và chàng cũng thấy rõ đôi mắt to rộng ươn ướt của nàng.
Trong khi ấy, cả hai nhân viên KGB đã đứng dậy. Cả hai đều thủ lưỡi dao sáng quắc trong tay. Giá chúng tấn công thật sự thì khỏe khoắn cho chàng biết bao! Đằng này chúng lại đâm dứ một cách rụt rè, dường như sợ nặng tay sẽ gây thương tích cho chàng. Vút một tiếng, cả hai lao vào người Văn Bình. Chàng né sang bên, đập sống bàn tay xuống, cả hai đều rớt dao và như trước đó một phút chúng đều đo ván trên nền đất công viên. Văn Bình dựng từng tên dậy, tát trái cho một cái rồi nghiêm giọng:
- Cút đi cho khuất mắt. Lần này tao tha cho, lần sau thì ăn đòn tan xương nát thịt và rũ tù.
Cả hai liu ríu đi lùi. Đến khi ra khỏi tầm mắt của Chu-Ling, chúng cắm đầu cắm cổ chạy miết, Văn Bình cầm tay Chu-Ling, giọng lo lắng:
- Cô có bị hề gì không?
Nàng lắc đầu, nước mắt rưng rưng:
- Cám ơn ông. Chúng mới ... bắt đầu thì ông ra tay kịp. May có ông, nếu không ...
Bàn tay nhỏ nhắn của nàng vẫn nằm ngoan ngoãn trong bàn tay của Văn Bình. Nàng đứng gần chàng, hơi thở của nàng toát ra một mùi thơm kỳ diệu. Chàng cảm thấy tâm thần và thể xác xao xuyến. Có lẽ nàng còn xao xuyến mạnh mẽ hơn nhiều vì bàn tay nàng, gân tay nàng đột nhiên run rẩy, run rẩy không phải vì sợ. Vì nếu nàng sợ nhiệt độ của thân thể này đã giảm xuống. Nhưng tay nàng lại nóng hừng lên, như thể có lửa từ dưới da thịt bốc ra.
Lửa này là lửa tình. Văn Bình không thể chần chừ thêm giây phút nào nữa. Nếu muốn tấn công nàng, chàng phải tấn công vũ bão ngay trong giây phút này. Chàng bèn kéo nàng lại gần. Nàng áp mặt vào ngực chàng, đôi vai rung rung.
Chinh phục phái yếu cũng như cầm quân đánh giặc, khó nhất là giai đoạn chuẩn bị. Sau khi đã nắm vững yếu điểm của đối phương, và sửa soạn xong phương tiện tấn công thì chẳng còn gì đáng kể nữa. Thái độ của Chu-Ling chứng tỏ Văn Bình đã thắng.
Chàng bèn kéo nàng lại gần thêm nữa.
Và đặt một cái hôn xẹt điện trên môi mọng ướt của nàng. Đêm đầu tiên của điệp viên Z-28 tại Tirana đã mở màn bằng nhạc điệu ái tình. Chu-Ling đeo cứng lấy cổ chàng.
Trong khi ấy Khơrút chống nạnh đứng nhìn. Đứng cạnh hắn là Vêlana, nữ nhân viên KGB. Vêlana đang chăm chú chĩa ống ảnh máy quay phim về phía Văn Bình. Cuộc tỏ tình nồng cháy đã được ghi vào phim nhựa hồng ngoại tuyến.