ốn bỏ nghề ngay từ Mạc tư khoa. Vì bị cưỡng ép nên tôi phải tiếp tục.
- Thôi, đừng giả vờ nữa. Trên thế giới đã có hàng vạn, hàng triệu đàn ông sẵn sàng lãnh án tử hình nếu được ngủ một đêm với giai nhân thơm tho Chu-Ling. Anh còn nhớ số phòng nàng không? Số 308, lầu 3. Tối nay, phái đoàn bác học sẽ tới dự tiệc do chính phủ khoản đãi. Chừng nửa đêm họ mới về khách sạn. Ai nấy sẽ say bí tỉ, và anh sẽ tha hồ ...
- Tại sao anh dám đoán chắc là toàn thể phái đoàn Trung Hoa sẽ say bí tỉ?
- Giản dị lắm. Vì tôi đã nắm trong tay thực đơn của bữa dạ tiệc. Họ sẽ ăn cả thảy 8 món, món nào cũng bằng thịt cừu, và được nấu theo lối Thổ nhĩ Kỳ. Họ sẽ uống rượu Ý đại lợi, thứ Barôlô thật ngon nhưng nặng. Thịt cừu mà nhắm với rượu Ý thì tượng đá cũng say. Theo chương trình đã định đúng 11 g 45 họ sẽ rời bàn tiệc. Hẳn anh đã biết là mọi cuộc tiếp tân ở các nước xã hội chũ nghĩa đều được tính giờ đàng hoàng, không thể mãn trước giờ hoặc sau giờ đã định. Từ bàn tiệc về đến khách sạn đúng 15 phút. Độ nửa giờ sau là họ ngủ say sưa.
- Tôi sẽ lên phòng Chu-Ling hồi 12 giờ rưỡi?
- Phải. Đúng 12 giờ rưỡi. Chúng tôi sẽ bố trí cho tên cận vệ canh gác ở cầu thang đi chỗ khác khi anh lên phòng nàng. Anh sẽ làm cách nào để lưu lại với nàng đến gần sáng. Đến 5 giờ sáng. Giờ đó anh có thể xuống tầng dưới dễ dàng.
Văn Bình choàng khăn tắm vào người. Khơrút mân mê cái bàn chải đánh răng:
- Ngày mai Chu Yao sẽ lên đường tới địa điểm bí mật. Anh phải chinh phục Chu-Ling cho kỳ được đêm nay.
- Tôi xin cố gắng tận tình. Tuy nhiên, tôi chỉ sợ nàng không bằng lòng. Vì thời giờ quá gấp rút. Nếu các anh cho tôi chuẩn bị đầy đủ thêm nữa, tôi sẽ có nhiều hy vọng thành công.
- Chúng tôi đã chuẩn bị giùm anh. Bây giờ anh cứ thắng bộ cánh thật đẹp, leo lên xe Nhà nước dạo chơi một vòng thành phố rồi đi bộ một lát cho dãn gân cốt. Đúng 6 giờ chiều, anh hãy ra ngồi trên ghế đá công viên đối diện khách sạn.
- Để làm gì?
- Anh sẽ biết sau.
- Trong công viên có hàng chục ghế đá, anh muốn tôi ngồi trên chiếc nào?
- Chiếc nào cũng được.
- Tôi sẽ ngồi đến mấy giờ.
- Tùy theo tình thế. Tôi chưa thể cho anh biết rõ vì mọi việc có thể thay đổi vào phút chót. Mục đích của chúng tôi là tạo cơ hội cho anh gặp Chu-Ling và có thiện cảm sâu xa với anh.
Văn Bình đang lau khô bỗng giật mình để rơi khăn tắm xuống nền phòng:
- Giờ ấy nàng sẽ ra công viên, và ...
Khơrút ngắt lời:
- Anh tò mò hơi nhiều. Tò mò là điều cấm kị đối với nhân viên KGB.
- Tôi không phải là nhân viên KGB.
- Song tương lai anh, tính mạng anh, hoàn toàn nằm trong tay KGB. Thôi, đến giờ tôi phải từ giã khách sạn rồi. Chúc anh may mắn ... Tuy tôi là thượng cấp trực tiếp của anh tôi lại muốn được làm thuộc viên, với bất cứ giá nào. Anh hiểu tại sao không? Tại vì Chu-Ling ... Chưa khi nào trên thế giới lại xảy ra tình trạng KGB, cơ quan điệp báo hùng hậu nhất hoàn vũ, huy động hàng trăm nhân viên từ Liên sô đến Anbani để bố trí cho một cô gái tuyệt đẹp của môt quốc gia xã hội chủ nghĩa thù nghịch ngả vào lòng một gã đàn ông làm việc cho Tình báo tư bản chủ nghĩa C.I.A. ... Anh là người có diễm phúc vô tiền khoáng hậu.
Văn Bình chưa kịp đáp Khơrút đã xập mạnh cánh cửa, nện đế giầy bước ra ngoài. Thái độ của hắn chứng tỏ một sự tự tin kiên cố, gần như bất chấp thiên hạ.
Đặc điểm của đời sống phía sau bức màn sắt là sự im lặng. Nếu người tây phương có cái thù đóng cửa thật mạnh thì ngược lại người Nga lại chỉ đóng cửa rụt rè dường như tiếng động lớn làm cho thần kinh hệ của họ bị xúc động dữ đội. Đi ngoài đường, trèo thang gác, người Nga cũng rón ra rón rén. Vậy mà Khơrút đập cửa kêu sầm và gõ giầy lộp cộp ... Hắn nói đúng, mật vụ Sigurimi nguy hiểm thật đấy, song chỉ nguy hiểm đối với ai kia, còn đối với KGB thì chỉ bằng muỗi tép.
Nếu vậy, tại sao KGB lại lao tâm khổ trí đưa một điệp viên C.I.A. vào "vòng chiến" ở Anbani?
Văn Bình mỉm cười một mình. Chàng mỉm cười là để tự thưởng công, nhưng cũng để tỏ thái độ với tên bồi quen thuộc vừa xô cửa. Vừa bước vào, hắn vừa ra hiệu cho chàng. Chàng vỗ vai hắn:
- Đừng sợ nữa. Máy ghi âm đã hỏng rồi.
Hắn lùi lại một bước:
- Tại sao ông biết?
Văn Bình nói giọng thân mật:
- Đùa dai làm gì, anh bạn! Thú thật quách đi cho rồi. Trong lúc chúng tôi trò truyện, anh đứng ngoài canh phòng phải không?
Hắn thở dài (tiếng thở dài còn ảo não hơn là tiếng thở dài của ông chồng già bị cô vợ trẻ cắm sừng với chú tài xế trong nhà ):
- Thưa phải.
- Đấy, anh em cả nhà ... Khơrút và Vêlana có cùng ở trong khách sạn này không?
- Khơrút và Vêlana là ai?
- Khơrút là thằng cha gày ốm, xanh xao vừa từ phòng tôi đi ra xong.
- À, em tưởng ai. Em không biết tên ông ta là gì. Em chỉ có bổn phận đứng gác ở cầu thang.
- Anh hoạt động cho KGB lâu chưa?
- Lâu rồi. Từ ngày Liên sô và cộng hòa Anbani chưa đoạn giao.
- Anh có biết tôi là ai không?
- Không. Nhưng em đoán chắc ông cũng là nhân vật cao cấp. Ông yên tâm, sau khi biết rõ về ông, em sẽ cố gắng hơn nữa để giúp ông lên phòng Chu-Ling đêm nay.
- Ồ, từ giờ đến đêm còn nhiều thời giờ quá, tôi chịu đựng không nổi.
- Ông muốn giải quyết ...?
- Phải.
- Ban ngày bất tiện.
- Vì bất tiện nên phải nhờ cậy đến anh. Vả lại, chẳng có gì là khó khăn cả. Anh cứ gọi người đẹp tới và như hồi nãy anh lại túc trực bên ngoài chờ tôi.
- Vâng, em xin tuân theo lệnh ông. Nhưng có đều này hơi phiền phức cho em ...
- Vấn đề tiền chứ gì?
- Thưa ông, vâng. Tưởng ông là du khách Mỹ thật thụ em mới dám nhận tiền.
- 50 đô-la có là bao mà anh phải băn khoăn. Anh cứ giữ lấy, tôi không báo cáo với cấp trên đâu. Nếu anh dễ thương, tôi còn cho thêm nữa.
- Ông muốn em gọi ai?
- Cô bé giữ tổng đài điện thoại.
- Khổ quá. Nàng đã hẹn trước với một trưởng phái đoàn thương mãi từ Ba Lan tới.
- Bao giờ?
- Trong vòng 10 phút nữa. Hiện ông trưởng phái đoàn đang chờ trong phòng.
- Anh phải đưa nàng tới đây. Nàng có quen anh chàng Ba Lan kia không?
- Có. Tháng nào ông ta cũng đến hai lần. Và lần nào cũng cho gọi nàng. Phiền ông đợi đến tối.
- Không được. Nàng phải gặp tôi ngay.
- Thưa ... ông.
Văn Bình khoèo nhẹ một cái. Tên bồi ma cô ngã nhào, đầu cụng vào tường. Hắn lóp ngóp bò dậy, miệng méo sệch:
- Ông để em lo liệu, đánh em làm gì, tội nghiệp!
Văn Bình bẹo má tên bồi, rồi dằn từng tiếng:
- Nhang lên. Tôi gia hạn cho anh đúng 5 phút. Sau 5 phút nếu cô bé điện thoại chưa đến, anh sẽ ăn đòn đau gấp chục lần. Tuy nhiên, có tội thì phạt, có công thì thưởng ...
Chàng ngưng lại, mỉm cười, nhét tờ 50 đô-la vào túi tên bồi ma-cô.
- 50 đô-la nữa, vị chi 100.
Đang khóc, tên bồi toét miệng cười.
Văn Bình trèo lên giường. Giường của khách sạn Dajti không lấy gì làm êm. Lại còn đau lưng nữa là khác. Nhưng từ giờ đến tối, chàng phải tìm cách giết thời giờ, cho dẫu mất thêm vài ba ngàn calori và mất thêm tiền tẩm quất.
Trong tự điển mới của thanh niên Việt, có một thành ngữ thích thú: trả thù dân tộc. Rất nhiều người xuất ngoại nhưng đều già quá, đầu gối đã chùng, tim phổi đã xẹp, hoặc trẻ quá chưa hội đủ kinh nghiệm chiến trận quốc tế, nên vấn đề "trả thù dân tộc" chỉ thoáng qua ngắn ngủi và mong manh như tơ sương buổi sáng. Cũng may mà trong đội binh xuất ngoại đã có điệp viên Văn Bình. Không những chàng trả thù được, chàng còn làm cho năm châu phải giật mình kinh sợ.
Từ ngữ "trả thù dân tộc" hiện ra trong óc Văn Bình. Chàng rút Salem ra hút và tủm tỉm cười một mình.
° ° °
Dầu nhiều lúc Văn Bình chỉ muốn thời gian đứng lại nó vẫn cứ lặng lẽ trôi qua. Vì vậy chẳng mấy chốc trời đã xế chiều, chàng phải sửa soạn xuống dưới đường để ra công viên.
Chàng từ biệt cô gái phụ trách điện thoại một cách tiếc nuối. Nếu không bận việc, chàng sẽ ở lì trong phòng cho đến đêm, hoặc có thể đến trưa hôm sau. Người đẹp Anbani không đến nỗi bết bát như chàng tưởng ...
Quang cảnh khách sạn nghèo nàn, quang cảnh bên ngoài còn nghèo nàn hơn nhiều. Hồi mới đến, Văn Bình chỉ nhìn phớt qua nên chưa nhận thấy. Nhân viên lữ quán lớn nhất và sang nhất của cộng hòa xã hội Anbani lại chỉ gồm toàn đực rựa đứng tuổi và một số đại điện giống cái nhạt nghẽo gày nhom như que tăm hoặc phì nộn như chum nước.
Có lẽ đã được chỉ thị của Sigurimi nên nhân viên giám đốc đối xử với chàng rất cung kính. Tên bồi ma-cô xun xoe đưa chàng xuống hết cầu thang. Gã thẹo có cái tên dễ đọc và dẽ nhớ là Baki đang ngồi đọc báo vội đứng dậy. Hắn cho chàng biết là suốt ngày đêm túc trực dưới nhà. Và hắn đã giữ đúng lời hứa.
Hắn nhanh nhẩu:
- Chào ông, ông vừa ngủ dậy? Tôi lên phòng định mời ông dạo xe một vòng trong thành phố nhưng bồi nói là ông còn mệt nên không dám đánh thức. Ông đã khỏe hẳn chưa?
Văn Bình chưa kịp đáp thì hắn đã thao thao bất tuyệt tiếp theo:
- Máy bay từ Mạc tư khoa đến đây hơi xa đường, thời tiết lại xấu nên hành khách thường bị mệt. Nhưng ông nghỉ ngơi một lát là hồi phục. Ông như thế là khỏe đấy. Lần tôi về tôi bị mửa mật xanh mật vàng, nằm cả tuần mới hoàn hồn ... Phái đoàn địa chất gia Trung quốc còn nằm mọp trên lầu, đã có ai xuống đâu ...
Văn Bình bước ra cửa khách sạn. Không hiểu sao chàng lại có cảm giác là không khí bên ngoài dễ chịu hơn là không khí bên trong khách sạn. Chàng chỉ đáp lại lời nói của Baki bằng cái nhún vai.
Nắng chiều đã xế.
Trước khách sạn là một bãi rộng hình tròn gần như là quảng trường Đỏ thu nhỏ. Giữa bãi đứng sừng sững bức tượng bằng đồng đen của nhà độc tài Enver Hoxha. Bức tượng to gấp ba, gấp bốn người thường nên cặp mắt của Hoxha tròn xoe như quả cam Sơn-kít, Nhà độc tài nhìn trừng trừng vào mặt Văn Bình, như hăm dọa:
- Liệu hồn ... từ trước đến nay chưa điệp viên tây phương nào thoát chết ở Anbani ... Muốn sống thì đừng làm gì cả. Còn muốn chết thì cứ đâm đầu vào ...
Tự dưng Văn Bình cảm thấy rờn rợn. Rờn rợn không phải vì chàng sợ chết. Mà vì một cái gì khó hiểu, không rõ từ đâu đến. Chàng nhún vai lần nữa rồi bước xuống tam cấp.
Chung quanh chàng chỉ thấy cờ là cờ. Cờ nhỏ treo trước khách sạn, trên thân cây, ở lưng chừng cột điện. Cờ hạng trung phất phờ, phía sau bức tượng hùng dũng của ông vua cộng sản Hoxha. Cờ lớn bằng hai cái chiếu kêu soàn soạt trên kỳ đài cao ngất ngưởng như muốn gây sự với Trời. Là nước cộng 