đi đâu tùy ý. Còn như ông muốn đi bộ chơi để thở hút khí trời thì cứ tự tiện. Xin ông nhớ giùm Anbani là Anbani, không phải là Liên sô. Chúng tôi không khắc nghiệt với du khách tây phương như Liên sô đâu. Thôi bây giờ tôi xin kiếu từ vì ông đi xa, trong người chắc mệt mỏi, ông cần tắm rửa và nghỉ ngơi một lát.
Hắn rối rít bắt tay chàng. Chàng tiễn hắn ra ngoài cửa rồi mới trở vào. Theo kinh nghiệm, chàng không khóa cửa mà chỉ khép hờ. Như vậy để nhân viên mật vụ có thể mở ra bất cứ lúc nào họ muốn.
Chàng cũng không cần khom lưng nhìn dưới giường, phía sau vách tủ để tìm kiếm mối dây ghi âm nữa. Vì chắc chắn là mọi căn phòng đều bị ghi âm.
Tì tay vào cửa sổ Văn Bình nhìn xuống đường. Khách bộ hành ở Mạc tư khoa đã ít, ở đây còn ít hơn, ít đến nỗi chàng cảm thấy cô đơn và buồn tênh như lủi thủi một mình trên sa mạc mênh mông.
Đến khi quay lưng lại chàng đã thấy tên bồi ngoan ngoãn đứng chờ. Chàng chép miệng:
- Buồn quá!
Hắn nhe răng cười:
- Thưa, tài xế đã lái xe đến. Mời ông dạo quanh thành phố một lát.
Văn Bình thắt cái cà-vạt mới màu xám vào cổ:
- Dạo xe đã chán, mà dạo một mình còn chán hơn nữa. Ở nước tôi, ít khi du khách đi một mình.
- Đồng chí Baki sẽ cùng đi, nếu ông muốn.
- Đi với Baki thà ở trong phòng còn hơn. Người Mỹ chúng tôi có thói quen đi chơi với đàn bà. Trong khách sạn có cô thư ký nào xinh xắn không?
- Thưa, xin ông nói với đồng chí Baki. Việc này ở trên thẩm quyền của tôi.
- Vậy thì tôi gõ cửa từng phòng để mời nữ du khách đi chơi với tôi cũng được.
- Thưa, không được đâu.
- Tại sao? Baki nói là tôi được hoàn toàn tự do kia mà ...
- Thưa, tôi nói như vậy không có nghĩa là cấm đoán ông. Mà vì ở tầng thứ nhất này chỉ có một mình ông.
- Chỉ có một mình tôi ở tầng nhất? Còn các du khách khác?
- Thưa, tôi không biết. Tôi chỉ phụ trách ở tầng lầu nhất.
- Nghe anh nói, tôi buồn phát thối ruột.
Chàng định hỏi phái đoàn bác học Trung hoa ở tầng lầu mấy song chợt nhớ đến máy nghi âm trong phòng nên lặng thinh. Chàng bèn rón rén bước ra hành lang đóng cửa lại. Tên bồi vội vã theo sau.
Chàng dí một tờ 20 đô-la mới tinh vào má hắn:
- Anh còn thích đô-la nữa không?
Hắn thở ra một cái nhẹ:
- Thưa, tiền thì ai chẳng thích.
- Vậy, anh cầm lấy.
Không đợi chàng nhắc lại hắn đã dùng phép quỷ thuật cất biến tờ bạc vào cạp quần. Xong xuôi hắn mới ghé tai chàng:
- Ông cần gì?
Chàng cũng thì thầm đáp lại:
- Đàn bà.
- Chuyện này hơi khó, nhưng nếu ông chờ đến đêm em có thể lo liệu được. Thỉnh thoảng gặp khách tốt, các cô thư ký ở đây cũng làm thêm giờ phụ trội. Giá cả không lấy gì làm đắt.
- Bao nhiêu?
- Tùy theo trường hợp. Chẳng hạn cô phụ trách tổng đài còn trẻ, mới 20 xuân xanh, chưa chồng, lại đẹp nên đòi giá cao, 15 lek một lần, và khách phải là đàn ông khôi ngô, khỏe mạnh như ông, già nua và ốm yếu thì đừng hòng, xấu trai thì trả 100 lek cô ta cũng không thèm đến. Nếu ông không chú trọng đến sắc đẹp mà chỉ cần kinh nghiệm thì có hai cô thư ký trong ban giám đốc. Tối đa là 5 lek. Những ngày lãnh lương thì có thể cao hơn đôi chút. Ông có thể trả 3 lek cũng được.
- Chắc hai cô này phải là gái già ...
- Khoảng 32, 33 gì đó.
- Bên ngoài anh có quen ai không?
- Quen thì quen nhiều, nhưng mang vào trong khách sạn không được. Chẳng dám giấu ông ...
- Hiểu rồi. Hoạt động mãi dâm của nữ nhân viên khách sạn được Sigurimi cho phép.
- Không hẳn như vậy. Trung ương không hề cho phép. Đó chỉ là sáng kiến của ban giám đốc. Để cho nữ nhân viên kiếm thêm đồng ra đồng vào. Tuy nhiên, tuyệt đối họ không được ngủ với người bản xứ. Họ chỉ được phép ngủ với du khách ngoại quốc. Ông muốn không? Tôi đưa ảnh ông xem. Đây là ảnh của cô phụ trách tổng đài điện thoại.
Tên bồi "ma cô" chìa cho Văn Bình xem ba tấm ảnh đen trắng cở 6 x 9, cất trong bót-phơi. Vì là ảnh đen trắng nên chàng không biết được da dẻ nàng ra sao. Nhưng căn cứ vào những đường nét trong hình, cô bé tổng đài điện thoại cũng không đến nỗi là hạng xoàng. Nếu là ở Sài gòn thì nàng có thể được tuyển mộ vào các ổ nhện thượng lưu từ ba bốn ngàn bạc trở lên. Trong cả ba tấm ảnh, nàng đều mặc đủ quần áo, chứ không khỏa thân như trong an-bom của các khách sạn ăn chơi. Tuy nhiên, áo quần của nàng đều thuộc loại mỏng dính và lõa lồ nên du khách có thể quan sát tường tận món hàng trước khi mua sắm.
Giá không bận việc Văn Bình đã xỉa ngay 6 đô-la, nghĩa là 30 lek để thuê cô vợ đẹp Anbani, 6 đô-la, cho dẫu giá chợ đen ở Sài gòn là hơn 200 đi nữa thì mới có 1.200, còn rẻ chán! Những biệt thự kiêm thanh lâu ở Sài gòn đều đòi giá cắt cổ mà đôi khi lại cung cấp vi trùng nữa. Dầu sao gái Sigurimi cũng có bảo đảm hơn ...
Nhưng công việc trên hết, Văn Bình chỉ mượn câu chuyện chơi hoa để bước sang một đề tài khác. Chàng bèn nhăn mặt:
- Cũng tàm tạm thôi. Anh có thể kiếm người nào khá hơn cô này nữa không?
Hắn liếm mép:
- Thưa, cô này là hạng nhất rồi.
- Hừ, so sánh với cô con gái rượu của bác sĩ Chu-Yao thì chỉ là ma mút đứng cạnh thần Vệ nữ.
Tên bồi trợn tròn mắt:
- Trời đất quỷ thần ơi, ông muốn nói đến cô Chu-Ling ư?
- Phải, người đẹp Trung hoa Chu-Ling.
- Tôi không dám so sánh như vậy.
- Tại sao?
- Vì cô Chu-Ling là thượng khách của chính phủ, và đang học tại trường đại học Tirana.
- Về cơ khí?
- Vâng, chỉ còn một năm nữa thì tốt nghiệp. Không ngờ ông là du khách mới đến mà biết rõ đến thế. Nếu ông cho phép tôi khuyên nhủ thì tôi sẽ mong ông tránh xa.
- Bông hoa đã có chủ?
- Không, nàng vẫn còn son giá. Nhưng chiếm được trái tim nàng khó lắm. Nhiều nhân vật trong chính phủ đã có cảm tình sâu đậm với nàng song đều thất bại, hoàn toàn thất bại. Chu-Ling không hề yêu ai.
- Nàng sẽ yêu tôi.
- Tôi can ông lần nữa. Dầu sao tôi trò truyện với ông thế này đã là quá nhiều. Cấp trên có thể sẽ quở trách tôi.
- Quở trách là ít. Anh còn có thể ăn đòn nữa nếu cấp trên biết anh nhận của tôi 30 đô-la.
- Thôi, tôi xin trả lại ông.
- Trả lại vô ích, dầu sao anh cũng đã cất vào túi, và tôi đã dứt khoát biếu anh. Tôi không nói với ai đâu mà anh sợ. Chóng ngoan, tôi còn cho anh thêm nữa.
- Ông muốn biết số phòng của Chu-Ling?
- Giỏi lắm. Phòng nàng số mấy?
- Số 308, lầu 3.
- Đây nầy, cầm lấy 20 đô-la. Vị chi 5 chục. Tán hươu tán vượn trong 5 phút mà được 50 đô-la, anh quả là người tốt số.
- Cám ơn ông. Ông cần gì, dầu khó khăn đến đâu tôi cũng xin giúp đỡ.
Tên bồi "ma cô" vái chàng một cái thật dài rồi bước lùi một quãng trước khi quay lưng lại, tiến lại cầu thang. Các quốc gia cộng sản thường tự hào tận diệt được lề lói nô lệ, nhưng trên thực tế lề thói nầy lại phát triển mạnh mẽ hơn ở nơi nào khác dưới thế lực của đồng tiền. Theo kinh nghiệm Văn Bình biết là có thể làm được nhiều việc với giá trị ghê gớm của ngoại tệ đô la tư bản. Chính vì kinh nghiệm này mà các phi công thám thính bay trên vùng trời sau bức mán sắt đều mang theo một cái túi riêng đựng tiền vàng, đồng hồ vàng và ... đô-la Mỹ để mua chuộc dân chúng bản xứ trong trường hợp phải đáp xuống.
Văn Bình huýt sáo miệng bước vào phòng tắm. Nếu nhân viên Sigurimi theo dõi chàng bằng máy ghi âm họ sẽ không nghi ngờ vì họ luôn luôn cho rằng du khách tây phương, nhất là du khách Mỹ, thường mắc bệnh huýt sáo miệng điếm đàng.
Chàng cởi quần áo, đứng dưới hoa sen, những giọt nước lăn tăn đang rớt xuống vai chàng thì cửa phòng tắm mở ra. Kẻ đột nhật vô lễ này là Khơrút, nhân viên KGB.
Hắn đon đả:
- Chào anh Kêvin. Chà, thân hình anh đẹp ghê! Trách nào đàn bà con gái chẳng mê anh như mê thuốc phiện!
Văn Bình nhìn ra phòng ngoài:
- Tôi đã khóa cẩn thận, anh vào đây bằng cách nào?
- Bằng chìa khóa.
- Anh coi chừng, họ biết được thì nguy.
- Thành thật cám ơn anh. Khơrút này đã nổi tiếng về đức tính chu đáo.
Văn Bình đưa ngón tay lên môi:
- Suỵt. Yêu cầu anh giữ miệng.
Khơrút cười ha hả:
- Chà ... anh định lo giùm cả cho nhân viên KGB nữa hả?
Văn Bình hốt hoảng:
- Nói nhỏ chứ. Có máy ghi âm trong phòng.
- Dĩ nhiên. Mọi khách sạn ở Tirana đều có máy ghi âm bí mật. Cũng như ở Mạc tư khoa vậy. Nhưng tôi đã có cách làm cho máy ghi âm của Sigurimi không thu, không phát được gì cả.
- Anh đã gỡ ống loa ghi âm?
- Điên. Trừ phi là điên mới làm như vậy. Tắm xong, anh ra phòng ngoài kiểm soát lại xem. Mọi ống loa, mọi mối giây đều còn nguyên.
- Các anh đã gài được nhân viên trong ban an ninh Sigurimi tại khách sạn?
- Phải, anh bắt đầu khôn rồi đấy. Tôi đã ra lệnh cho họ rút phit ghi âm trước khi tôi đến.
- Các anh giỏi thật.
- Ồ, KGB giỏi hơn Sigurimi một trời một vực. Già dặn như C.I.A. của anh mà còn phải học hỏi chúng tôi thì bọn Sigurimi chỉ là con nít măng sữa đối với chúng tôi.
- Anh gặp tôi về chuyện gì? Anh nói ngay đi kẻo bọn mật vụ đến tìm tôi thì hỏng bét.
Khơrút nhìn đồng hồ tay:
- Đang còn chán thời gời. Anh cứ tắm đi.
Văn Bình nhăn mặt:
- Tôi không thích tắm trước con mắt tò mò của người lạ.
- Ồ, chúng mình đều là đực rựa cả mà.
- Vì là đực rựa nên tôi không khoái. Nếu anh là đàn bà thì tôi sẽ tha thiết mời anh lại xát xà bong và lau khô cho tôi.
- Vậy tôi sẽ ngồi chờ anh bên ngoài.
- Tôi có bệnh tắm rềnh rang có khi cả giờ chưa xong.
- Không hề gì. Anh cứ tắm cho sạch. Con gái Trung Hoa rất ghét bọn đàn ông ở bẩn.
- Anh đừng vội hy vọng. Tôi mới gặp Chu-Ling một lần trên phi cơ chưa hề được trò truyện với nàng. Đối với gái thanh lâu cũng phải hỏi han đưa đẩy, huống hồ nàng là con nhà thế gia lệnh tộc.
- Dưới chế độ cộng sản không có thế gia lệnh tộc. Chỉ có đàn ông và đàn bà. Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ. Anh rất hợp với Chu-Ling. Nội đêm nay anh phải đến phòng nàng.
- Hừ ... để bọn Sigurimi tống cổ vào khám à?
- Tôi không tin. Dầu sao anh cũng đã tốn 50 đô-la. Với 5 đô-la anh có thể làm chuyện tày đình ở đây phương chi 50 đô-la.
- Trời ơi! Té ra tên bồi khách sạn là nhân viên chìm của các anh.
- Chúng tôi không có tiền để trả lương cho những kẻ ươn hèn như tên bồi. Sở dĩ tôi nghe được cuộc đối thoại tâm tình là do nhân viên Sigurimi ghi âm.
- Khổ quá tôi cứ đinh ninh là họ chỉ ghi âm trong phòng.
- Cứ đinh ninh một cách dại dột như vậy thì chẳng mấy chốc mất mạng. Mai kia về nước, anh nên bỏ nghề này đi. Làm thư ký hãng buôn ít lương mà hơn.
- Tôi mu